Thứ năm, 09 Tháng sáu 2016, 15:22 GMT+7

Những nhà giáo kiêm… “anh nuôi”

Tags: , , , , , , , ,
Bấm ngay Subscribe / Đăng Ký xem video hay mới nhất >>

Đến các trường miền núi Quảng Ngãi, Quảng Nam, chúng tôi thực sự xúc động khi chứng kiến những người giáo viên tự tay “đi chợ, nấu cơm” từng ngày cho học sinh.

TIN LIÊN QUAN

Những nhà giáo kiêm… “anh nuôi”

Vừa lo công tác chuyên môn, vừa chăm sóc từng bữa ăn cho học sinh trong hoàn cảnh kinh tế gia đình của họ còn nhiều khó khăn, nhưng họ vẫn một lòng gắn bó với học sinh, với trường lớp, tận tâm cống hiến cho sự nghiệp trồng người vùng khó.

Xóa cảnh “cơm đùm, mắm bới”

Thầy giáo Nguyễn Anh Tuấn – Hiệu trưởng Trường PTDT bán trú Sơn Long (xã Sơn Long, huyện miền núi Sơn Tây, Quảng Ngãi) – tiếp chúng tôi với câu chuyện cách đây hơn 3 năm về trước, khi những cô cậu học trò đồng bào dân tộc Cor muốn theo học cái chữ phải vất vả “cơm đùm, mắm bới” dựng chòi sống ngay gần trường.

Dẫu thích được đến trường học tập nhưng chính vì những khó khăn, nhọc nhằn đó mà nhiều em “ngậm ngùi” chấp nhận nghỉ học giữa chừng. Trở về làng bản, chịu cảnh “lấy vợ, gả chồng” khi tuổi đời còn rất nhỏ, cuộc sống quanh năm của các em bị trói buộc bởi cái nghèo, cái đói, không khác gì cuộc sống của cha ông mình lúc trước.

Những giáo viên đứng chân dạy học ở địa bàn miền núi – vùng đồng bào dân tộc thiểu số, cảm thấy đau lòng bởi đó như có một phần lỗi của riêng mình. 

Điều đó càng thôi thúc cán bộ, giáo viên nhà trường làm việc gì đó giúp ích, góp phần chia sẻ khó khăn với các em học sinh nơi xa xôi, hẻo lánh này. 

Kết quả là khu nhà ăn được các giáo viên tự tay chặt gỗ dựng lên ngay trong khuôn viên nhà trường. Ngày ngày, sau những giờ dạy trên lớp, cán bộ, giáo viên cũng xắn tay cùng nấu nướng cho học sinh. 

Đến nay, khi trường được chuyển đổi thành mô hình trường phổ thông dân tộc bán trú rồi nhưng thầy cô giáo vẫn tự tay “đi chợ, nấu cơm” cho học sinh. 

Thầy Tuấn tâm sự: “Hơn 20 năm công tác giảng dạy ở nhiều nơi khác nhau trên địa bàn miền núi huyện Sơn Tây nhưng có lẽ niềm vui lớn nhất của tôi là khi Trường THCS Sơn Long được chuyển đổi thành Trường PTDT bán trú THCS Sơn Long”.

Năm học 2015 – 2016 là năm học đầu tiên nhà trường thực hiện hoạt động theo mô hình trường phổ thông dân tộc bán trú. Tuy nhiên, do chưa có kinh phí, điều kiện lại khó khăn nên hiện nay nhà trường vẫn chưa hợp đồng được nhân viên cấp dưỡng. 

Do vậy, để đảm bảo và duy trì việc tổ chức bán trú cho học sinh, cán bộ, giáo viên nhà trường vẫn tiếp tục công việc nấu ăn giúp học sinh. 

Thầy Vũ Đức Hiếu – Chủ tịch Công đoàn Trường PTDT bán trú THCS Sơn Long – chia sẻ: “Có thể thấy rằng, việc giáo viên nhà trường vừa giảng dạy, vừa chăm lo cuộc sống hằng ngày cho học sinh là rất vất vả. 

Nhưng ai cũng nghĩ rằng việc gì tốt cho học sinh thì chung tay, gắng sức làm. Chính vì vậy, bản thân giáo viên nào cũng nỗ lực phấn đấu, không quản ngại khó nhọc, một lòng vì học sinh thân yêu. 

Bù lại những nhọc nhằn đó, tình cảm thầy trò như càng thắm thiết, gần gũi hơn. Vui hơn cả là học sinh đi học chuyên cần, chú tâm vào chuyện học và ngăn chặn được tình trạng học sinh bỏ học giữa chừng”.

Tiếp sức học sinh đến trường

Trường TH và THCS Phước Thành (xã Phước Thành, huyện miền núi Phước Sơn, Quảng Nam) nằm sâu giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, với 100% học sinh là con em đồng bào dân tộc thiểu số Gié Triêng.

Trực tiếp dẫn chúng tôi đi thăm trường, thăm lớp, thăm “nơi ăn chốn ở” của học sinh bán trú và khu nhà công vụ dành cho giáo viên, thầy Nguyễn Văn Mẫn – Hiệu trưởng – kể cho chúng tôi nghe rất nhiều chuyện về hành trình đem con chữ đến nơi này như một “đặc sản” vốn có của người giáo viên vùng cao. 

Hành trình của họ là hành trình vượt qua những khó khăn trong cuộc sống để trao gửi niềm tin, sự yêu thương cho con em vùng đất nghèo khó này. 

Thầy Mẫn tâm sự: “Nhiều thầy cô giáo đến với Phước Sơn, ban đầu chỉ vì một công việc mưu sinh, chưa phải là vì tình yêu nghề thực sự. Nhưng rồi, khi gắn bó với mảnh đất này, đối mặt với bao gian khó, hiểm nguy, trực tiếp giảng dạy những học sinh khốn khó, thấm hiểu những nỗi vất vả, thiệt thòi của con em, đồng bào dân tộc nơi đây…trong họ đã nảy nở tình yêu thương thật sự, vùng đất xa lạ bỗng hóa thành quê hương tự lúc nào mà họ không hề hay biết!”.

Hiện nay, việc đi lại học hành của con em địa phương đã thuận lợi hơn trước rất nhiều. Tình trạng học sinh bỏ học giữa chừng gần như chấm dứt. 

Nhưng có lẽ, vui mừng hơn cả là học sinh được ăn ở bán trú ngay tại trường, chấm dứt cảnh học sinh phải “dựng lều, học chữ” như nhiều năm học trước. Năm học 2015 – 2016, toàn trường có 400 học sinh, trong đó có 216 học sinh bậc tiểu học, 184 học sinh THCS. 

Đến nay, với sự nỗ lực của nhà trường đã có 129 học sinh được tổ chức bán trú. Thầy Mẫn phấn khởi cho biết: Việc tổ chức bán trú cho học sinh xuất phát từ yêu cầu thực tế điều kiện đi lại học tập cách trở của con em đồng bào dân tộc thiểu số, đồng thời thể hiện tình cảm chia sẻ khó khăn, sự đồng cảm của đội ngũ cán bộ, giáo viên đối với học sinh… Chính vì vậy, mọi công tác chăm sóc, đi chợ, nấu cơm… phục vụ cho công tác bán trú đều do đội ngũ giáo viên nhà trường đảm nhiệm.

Khó khăn, vất vả khi phải vừa dạy học, vừa tổ chức bán trú cho học sinh nhưng giáo viên nào cũng thấy vui vẻ, phấn khởi tham gia. Mỗi người mỗi quê, mỗi gia đình, mỗi hoàn cảnh… và dẫu cuộc sống của những người giáo viên miền núi còn rất nhiều khó khăn, thiệt thòi, nhưng ngày ngày họ vẫn thầm lặng hi sinh niềm hạnh phúc riêng “bám rừng, bám núi” gieo chữ.

Cũng như nhiều giáo viên khác trong trường khi vừa kết thúc giờ dạy trên lớp, cô giáo Nguyễn Thị Vạn Hạnh – Giáo viên Âm nhạc không kịp nghỉ ngơi, cô xắn tay cùng các giáo viên khác chuẩn bị bữu cơm tối cho học sinh. 

Người nhặt rau, người làm cá, người thổi lửa… Mỗi người, mỗi việc như đã phân công từ trước. Thấy thầy cô bận rộn chuẩn bị bữa cơm cho mình, các em học sinh cũng tự giác góp tay sắp xếp bàn ghế, chuẩn bị bát đũa… Bởi vậy, chỉ hơn 1 giờ đồng hồ, mâm cơm tối dọn ra đủ các món cơm, canh, cá, thịt. Bữa cơm chung thầy trò miền núi thật đầm ấm.

Đại Thắng

TIN LIÊN QUAN

Categorised in: