“Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để lưu lại dấu ấn trên mặt đất, trong trái tim người khác”..

Đề số 3:

“Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để lưu lại dấu ấn trên mặt đất, trong trái tim người khác”.

(Xu khôm linxki)

Em hãy trình bày suy nghĩ của mình về câu nói trên.

Bài viết:

Nếu ví cuộc sống như một đường đua thì con người chính là những vận động viên tham gia cuộc chạy. Trên đường đó, có những người gắng hết sức để đến đích, để được ghi tên lên bảng vàng thành tích. Lại có những người tuy không về đích với một thành tích ấn tượng, nhưng những nỗ lực người đó thể hiện trên đường đua cũng đủ sức ghi dấu ấn vào trái tim một cổ động viên. Xu – khôm – lin-xki từng nói:

“Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để lưu lại dấu ấn trên mặt đất, trong trái tim người khác”.

Đúng vậy, con người sống trên đời phải khẳng định dấu ấn cá nhân của riêng mình.

Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật của đời sống, từ cổ chí kim chưa ai thoát khỏi. Một con người khi được sinh ra cũng là lúc đang tiến dần đến cái chết. Có những cái chết chỉ sau một thời gian ngắn ngủi đã bị lãng quên, nhưng có những người dù cuộc sống đã kết thúc nhưng tên tuổi là bất tử.

“Con người sinh ra không phải để tan biến như một hạt cát vô danh”. Câu nói nhấn mạnh, nhắc nhở con người ta hãy sống chứ đừng chỉ tồn tại, để đến khi chia tay cuộc đời không phải hối tiếc vì mình chỉ là một hạt cát vô danh không ai nhớ tới. Sống trên đời, con người phải cống hiến. Đó có thể là sự trao gửi tình cảm, là những hi sinh bản thân vì người khác và vì xã hội. Ai khi sinh ra cũng đều được ban một cuộc sống. Thế nhưng cuộc sống ấy có ý nghĩa hay không lại phụ thuộc vào bản thân ta. Hãy sống để “lưu lại dấu ấn trên mặt đất, trong trái tim người khác”. Không nhất thiết phải vĩ nhân mới ghi dấu ấn trên cuộc đời. Chỉ cần ta sống hết mình, yêu chân thành, cống hiến hết sức, bản thân ta đã ghi lại được dấu ấn, những ấn tượng tốt đẹp. Câu nói của Xu – khôm- lin-xki quả thực đáng suy ngẫm, là một lời nhắc nhở về cách sống của con người trong cuộc đời.

Con người kể từ khi sinh ra, điều quan trọng không phải chúng ta sống được bao nhiêu thời gian mà chúng ta sống thế nào trong thời gian đó mới là điều đáng lưu tâm. Đã bao lần bạn thức dậy và cảm thấy cuộc sống bản thân là một chuỗi những ngày lặp lại nhàm chán? Có khi nào bạn tự hỏi mình sống vì ai và vì mục đích gì? Chắc hẳn trong chúng ta, ai cũng có ít nhất một lần tự băn khoăn về cuộc sống của chính bản thân mình. Và bởi vậy, sống để khẳng định mình là yếu tố quan trọng. Tôi có đọc được một bài báo viết về con người và cái chết. Trong đó có một đoạn với đại ý rằng chúng ta nhiều lần đi đám tang, đeo lên mình một gương mặt thương tiếc, nhưng ngay sau đó một thời gian ngắn có thể lãng quên người đã ra đi. Tôi bỗng tự đặt câu hỏi, chăng may cái ngày mà mình nằm đó thì có bao nhiêu người sau đó sẽ lãng quên ta? Ý thức về điều đó, ta càng hiểu hơn tại sao sống phải ghi danh lên cuộc đời. Đó là bởi trong mỗi chúng ta luôn có một cái “tôi” trú ngụ, nó khao khát được thể hiện và khẳng định bản thân. Đừng để cuộc sống chảy trôi một cách vô nghĩa, hay ghi lại dấu ấn cá nhân để không bao giờ phải hối tiếc.

Người Việt Nam hẳn ai cũng đều mang một tấm lòng tôn kính Hồ Chủ tịch. Người đã hi sinh cả cuộc đời để đánh đổi hòa bình, độc lập, tự do cho dân tộc. Để rồi sau gần nửa thế kỉ qua đi, tên tuổi Người vẫn rực sáng khắp non sông, bao thế hệ kính cẩn tôn trọng. Hay ta còn biết đến Steve Jobs, một người có công rất lớn cho việc sáng tạo và phát triển ngành công nghệ điện tử. Ông sinh ra và được nuôi nấng bởi một cặp cha mẹ nuôi làm luật sư, từng bỏ học Đại học vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, nhưng ông đã khiến hàng ngàn người trên thế giới phải bỏ ra một số tiền không nhỏ vì các sản phẩm mang thương hiệu Apple. Dù đã qua đời bởi căn bệnh ung thư, Steve Jobs vẫn luôn được nhắc đến như một huyền thoại với những người yêu công nghệ.

(Ảnh Steve Jobs)

 

Nhà thơ Thanh Hải trong “Mùa xuân nho nhỏ” viết:

“Một mùa xuân nho nhỏ

Lặng lẽ dâng cho đời

Dù là tuổi hai mươi

Dù là khi tóc bạc”.

Bạn có thể không trở thành một vĩ nhân, nhưng hãy trở thành “một hạt bụi vàng”. Chỉ cần chúng ta sống và hết mình với cuộc sống, tên tuổi ta sẽ tự khắc vào con tim, khối óc mọi người. Bản thân mỗi chúng ta khi sinh ra đã đều khắc dấu ấn trong trái tim cha mẹ. Thế nhưng, hãy tiếp tục nỗ lực, dùng năng lực bản thân để cống hiến cho cuộc sống. Kẻ lãng phí cuộc sống là kẻ ngu ngốc nhất. Khi ta nhìn ra thế giới ngoài kia, có biết bao người khuyết tật vẫn cố gắng sống để ghi dấu ấn lên cuộc đời như Nick Vujicic, thầy giáo Nguyễn Ngọc Kí… Nếu được sinh ra là một người lành lặn, hãy cố gắng để ghi dấu ấn bản thân và kể cả bạn có kém may mắn hơn những người khác cũng hãy vui vẻ tiếp tục sống.

Thế nhưng, trong xã hội hiện nay, có không ít người tự tạo dấu ấn cho bản thân bằng những vụ việc tai tiếng. Báo chí không ít lần đưa tin một cô người mẫu với những phát ngôn gây sốc, hay chuyện một chàng trai ảo tưởng về bản thân và coi thường người khác. Có vô vàn cách để chúng ta ghi dấu ấn lên cuộc đời, nhưng quan trọng dấu ấn đó sẽ trở thành một ánh hào quang luôn rực sáng hay một vết nhơ đáng xem thường.

Với tôi, ghi dấu ấn cuộc đời trước hết là sống chân thành với mọi người. Tôi biết trân trọng cuộc sống mình đang có, biết yêu thương những người xung quanh. Với hơn cả, tôi nỗ lực từng ngày để khẳng định bản thân, để từng bước một ghi lại dấu ấn cá nhân lên cuộc đời.

(ẢNH: HỌC SINH)

Bạn thấy đó, xã hội phát triển, nhịp sống con người ngày một nhanh. Nếu không bắt nhịp, bạn sẽ nhanh chóng bị hất văng khỏi đường đua, để rồi tan biến đi như một hạt cát. Tạo hóa kì diệu sinh ra con người đều có đặc điểm riêng khác nhau, bởi vậy hãy cố gắng để ghi lại dấu ấn cá nhân của riêng mình trên mặt đất và trong trái tim người khác.

Học sinh: Bùi Ngọc Ly

12 văn (2012 – 2015)

Categorised in: