Tìm hiểu kỹ hơn, chúng tôi được biết, nhiều học sinh lớp 3 của Trường chuẩn Quốc gia “Tiểu học và Trung học cơ sở Cao Răm” (nơi cháu C theo học) cũng “rơi” vào tình cảnh tương tự như cháu C. Và hiệu trường thì đã nhận “Trách nhiệm của tình trạng này thuộc về nhà trường”…

Bạn cùng lớp với C – cháu Bùi Triệu N và nhiều cháu ngồi dăm bảy phút ê a đọc được vài câu đơn giản trong sách giáo khoa đang học. Viết ra 7 từ thì 3 từ sai chính tả. Có cháu, ngồi rất lâu mới viết ra được cái tên của mình xuống cuốn sổ tay của nhà báo: “Haong Anh Kiết. Haong Voang Ming – hoà bìng” (xin được “phiên dịch”: “Hoàng Anh K, Hoàng Văn M, Hoà B”).

 

Cả nhà báo và phụ huynh cùng choáng váng

Trong nhà cháu Bùi Tuấn T, một vài học sinh lớp 3 lần lượt “trổ tài”. Những người xung quanh phải nhắc từng chữ một để cháu viết theo. Sau khi cháu T viết tên mình là “Rúi Tôn Thánh”, bố mẹ cháu choáng váng… Cháu cũng không đọc được, kể cả bài đã được dạy trong sách giáo khoa.

Chúng tôi cố tạo một không gian thật thoải mái cho các cháu, nhờ bố mẹ và bạn bè động viên, cháu Bạch Quang C bắt đầu đọc ê a một vài câu trong sách giáo khoa. Cháu đánh vần rất rất chậm, có chỗ cháu “chào thua” luôn.

Cháu Hoàng Anh K cũng không viết đúng được tên của mình, dù đã học lớp 2. Ảnh: P.VCháu Hoàng Anh K cũng không viết đúng được tên của mình, dù đã học lớp 2. Ảnh: P.V

Cháu Bùi Triệu N tự viết tên mình ra sổ tay của chúng tôi, vô cùng khó khăn, viết sai chính tả, viết thành “Bùi Chiệu N”. Cháu Hoàng Anh K viết tên mình cũng sai họ, viết tên tỉnh Hoà Bình thành “Hoà Bing”.

Hiệu trưởng và giáo viên Trường Tiểu học và Trung học cơ sở Cao Răm làm việc với PV Lao Động và thừa nhận tình trạng mà phóng viên phản ánh.

Nhà trường nhận trách nhiệm

Tại sao lại có tình trạng trường chuẩn Quốc gia ở cách địa giới hành chính của Hà Nội… chục phút chạy xe, vậy mà các cháu lại “mù chữ” khi đang đi học và đã được lên lớp 3 như vậy? Theo một phụ huynh, thì lý do là: “Cô giáo giao bài cho các cháu xong thì đi đan lát kiếm thêm, các cô hay “tụ tập”, rồi cháu nó “không được con chữ nào vào đầu cũng cho lên lớp”. Bà nội cháu bé thì thở dài về vấn đề bất cập của cô giáo “phụ huynh người ta vẫn hay nói, năm nào cũng nói”…

Một phụ huynh còn tiết lộ: “Cô chủ nhiệm vẫn khen cháu nhà em ngoan. Về việc này, lỗi là do cô giáo. Bây giờ cô mà cho đúp nhiều thì cô lại bị ảnh hưởng (đến phong trào)”. “Dù thế nào thì lên lớp 3 mà không đọc và viết được là không thể chấp nhận được” – một phụ huynh có con bị tố không biết đọc biết viết nhấn mạnh.

Anh Hoàng Văn Sinh bố cháu Hoàng Văn Hải A. nói, “Úi giời nó đi chơi cả ngày. Giờ học, nó bỏ đi chơi cô vẫn kệ…”. Khi được hỏi, “Giữa gia đình và cô giáo có kết nối gì không?” – phụ huynh này trả lời: “Không, cô không liên lạc, có bảo cái gì đâu”. Và năm nay cháu vẫn được lên lớp 3 như thường.

Trưa ngày 9.9.2019, chúng tôi đã làm việc với hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm các cháu để tìm ra bản chất của câu chuyện buốt lòng này. Sau khi xem các video chúng tôi chiếu tại phòng thầy hiệu trưởng, đại diện nhà trường thừa nhận những thiếu sót của việc giáo dục các em.

Ông Đinh Văn Hùng – Hiệu trưởng trường trên – cùng cô Thuỷ – Chủ nhiệm của các cháu kể trên – trong năm học vừa qua, xác nhận: Ví dụ cháu Hoàng Văn Hải A, đã lưu ban 2 năm lớp 1, lưu ban tiếp 2 năm lớp 2, đến giờ vẫn chưa thể đọc và viết được.

Khi được hỏi ngược lại: chưa biết đọc biết viết sao cô vẫn cho cháu lên lớp 3, cô hồn nhiên: “Nó không muốn học”. Bây giờ cháu bị lưu ban 2 năm lớp 1, lưu ban tiếp 2 năm lớp 2 rồi, thì làm thế nào? (Ý là không lẽ cho đúp tiếp một năm lớp 2 nữa). Vậy là cháu lên lớp 3 vì nhà trường không còn cách nào khác?

Hiệu trưởng và giáo viên Trường Tiểu học và Trung học cơ sở Cao Răm làm việc với PV Lao Động và thừa nhận tình trạng mà phóng viên phản ánh.Hiệu trưởng và giáo viên Trường Tiểu học và Trung học cơ sở Cao Răm làm việc với PV  và thừa nhận tình trạng mà phóng viên phản ánh.

PV: Không thể tin được là các cháu đã lớp 3 mà vẫn viết chữ sai hết, đánh vần i-tờ như rùa bò thế này, thưa các nhà giáo?

– Cô giáo Nguyễn Thị Thuỷ (người có 19 năm đứng lớp): Vâng đúng rồi. Lớp học có tới 33 cháu thì cũng phải có một vài cháu hơi yếu hơn. Bọn tôi vẫn nỗ lực, nhưng trẻ ở đây có bồi dưỡng thêm buổi chiều các cháu cũng không đi học… Đúng là trong lớp tôi có trường hợp 4 em đấy là hơi chậm, chứ còn không phải là không biết chữ nào. Nó vẫn đọc được nhưng đọc thành từng tiếng, từng tiếng một.

PV: Thưa cô, năm lớp 2 cháu làm bài kiểm tra để lên lớp như thế nào?

– Cô giáo: Cháu vẫn viết được, nhưng ở mức độ đạt yêu cầu thôi. Đối với những em chậm hơn thì tôi vẫn trao đổi với nhà trường từ đầu năm đó là, để em bồi dưỡng thêm. Nhưng gia đình họ không hợp tác đâu.

PV: Vậy bây giờ phải làm thế nào?

– Hiệu trưởng: Ngoài bồi dưỡng cho các cháu ra thì không có biện pháp nào. Gia đình không hợp tác, các cháu không chịu học nữa thì chấm hết. Phải chịu, bó tay rồi. Nhà trường có trách nhiệm là giao cho chủ nhiệm mời gia đình đến phối hợp và cộng tác thôi.

PV: Vậy trách nhiệm thuộc về ai ạ?

– Hiệu trưởng: Trách nhiệm của tình trạng này thuộc về nhà trường mà ông hiệu trưởng chịu đầu tiên… Ví dụ tôi là hiệu trưởng trung thực, nhưng tôi lại không sâu sát được, tôi cũng không đổ lỗi cho các hiệu phó.

(TSviết tắt tên, để không ảnh hưởng tới các em)

Categorised in: