Anh Phan Vui là một trong những tấm gương đảng viên (ĐV) điển hình ở xã Hòa Sơn (huyện Hòa Vang) sống tốt đời, đẹp đạo. Họ như những đóa hoa bình dị giữa đời thường, góp phần làm cuộc sống đẹp hơn.

Anh Phan Vui vận động bà con giáo dân di dời cơ sở sản xuất của mình vào làng nghề đá chẻ vừa được thành phố quy hoạch nằm cách xa khu dân cư.
Anh Phan Vui vận động bà con giáo dân di dời cơ sở sản xuất của mình vào làng nghề đá chẻ vừa được thành phố quy hoạch nằm cách xa khu dân cư.

Giữa trưa nắng oi nồng, xóm đạo Phú Thượng (xã Hòa Sơn) vẫn bình yên sau những dãy nhà khang trang xen lẫn vườn cây cối sum suê. Cũng như bao hộ giáo dân khác, nhà anh Phan Vui đang khẩn trương chuẩn bị giải tỏa để làm đường DH2 từ xã Hòa Nhơn đi xã Hòa Sơn. Là một giáo dân, đồng thời là đảng viên nên anh Vui luôn gương mẫu đi đầu thực hiện tốt các chủ trương, chính sách của thành phố.

Ngay từ ngã ba trước trụ sở UBND xã Hòa Sơn, chỉ cần hỏi nhà anh Vui làm Đài truyền thanh xã trước đây thì ai cũng biết mặc dù nhà anh còn cách xa gần 5 cây số. Hòa Sơn là xã miền núi, có tới 90% dân số là người có đạo, trong đó Công giáo chiếm đến 80%, Phật giáo chiếm 10%. Do nằm xa trung tâm thành phố nên tin tức của Đài truyền thanh xã luôn được người dân ở xứ đạo quan tâm theo dõi và anh Vui trở thành nhịp cầu đưa các chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước trực tiếp đến với bà con giáo dân.

“Dân nghe được rõ là sướng nhất trên đời”

Gắn bó với công việc truyền thanh từ những năm 1983 khi cả xã chưa có điện, từ tin tức thời sự chính trị trong nước, thành phố cho đến tin tức mưa bão, lũ lụt, cháy rừng… ở huyện và xã đều được anh Vui cập nhật kịp thời và truyền đến tai người dân qua sóng phát thanh. Bùi ngùi nhớ lại những ngày gắn bó với đài, anh Vui chia sẻ: “Mới đó mà đã ngót nghét gần 34 năm trong nghề. Còn nhớ vào một chiều năm 1983 khi đang ngồi chơi trước ngõ thì nghe đài thông báo tuyển nhân viên. Nhờ có khiếu ăn nói và biết đàn hát, mình may mắn trúng tuyển. Lúc đầu còn bỡ ngỡ lắm nhưng làm riết rồi quen. Có thời kỳ kéo dài cả 15-18 năm, một mình làm cả trưởng, phó đài, phát thanh viên, biên tập, thu in, kỹ thuật đài, nhưng lương lúc có lúc không. Vào mùa mưa bão, loa hư hỏng, mình phải bỏ vợ con ở nhà đi trực suốt đêm để cập nhật thông tin cho bà con. Lúc sửa được máy để phát đến tai người dân nghe rõ là sướng nhất trên đời”.

Xã Hòa Sơn trải dài tới 10 thôn với địa hình khá phức tạp, có nhiều nơi bắt sóng FM rất khó như các thôn Đại La, Hòa Khê, Phú Hạ. Để bà con giáo dân nghe rõ các chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, anh Vui phải tìm cách nâng cao ăng-ten tại thôn mới bắt được sóng ở trung tâm xã. Tuy lương chỉ 1,5 – 1,8 triệu đồng/tháng, không có nhuận bút nhưng tin và bài vẫn được anh cập nhật hằng tuần. Mỗi tuần, anh thực hiện 2 chương trình, có cả phần nhạc xướng và nhạc đệm. Ngoài các tin tức thời sự trong nước và thành phố, anh còn cập nhật các chủ trương, chính sách đối với các vấn đề nổi bật ở địa phương. Đặc biệt, vào các ngày lễ Giáng sinh, anh còn viết thêm những mẩu chuyện người tốt việc tốt, những gương giáo dân sống tốt đời, đẹp đạo để đọc cho bà con nghe, qua đó tuyên truyền thực hiện tốt các hoạt động, phong trào của địa phương.

Với những nỗ lực và đóng góp nói trên, ngay sau khi có Quy định số 123-QĐ/TW ngày 28-9-2004 của Bộ Chính trị (khóa IX) “về kết nạp ĐV đối với người có đạo và ĐV có đạo tham gia sinh hoạt tôn giáo”, anh Vui được kết nạp vào Đảng. Từ đó, anh cũng hướng cho con trai đầu của mình là anh Phan Quốc Việt – Tổng phụ trách Đội Trường tiểu học số 1 Hòa Sơn, rồi đến con trai thứ là Phan Quốc Cường – dân quân xã, lần lượt vào Đảng. Anh Vui kể: “Hồi trước còn làm cán bộ, mình nhận thấy chỉ thị, nghị quyết của Đảng chưa đến được với người Công giáo nên sau này được xã tổ chức cho học lớp cảm tình Đảng, mình rất tự hào. Sau khi được kết nạp Đảng, mình luôn gương mẫu để hướng cho con cái học tập, làm theo những điều tốt đẹp”.

Gắn việc đời với việc đạo

Sau khi vào Đảng, anh Vui trở thành cán bộ mẫu mực ở cơ sở và luôn đi đầu vận động giáo dân tham gia tích cực các phong trào địa phương, nhất là thực hiện chương trình “Thành phố 4 an”. Trước đây, trên địa bàn thôn thường xảy ra tình trạng đánh bạc, có cả phụ nữ tham gia. Mỗi lần như vậy, anh báo tin kịp thời cho chi bộ thôn để có biện pháp chỉ đạo xử lý. Đặc biệt, địa bàn thôn nằm trong làng đá chẻ tự phát của xã Hòa Sơn nên tình trạng ô nhiễm bụi đá có lúc rất đáng báo động. Nước thải rửa đá trong các cơ sở chảy tràn ra đường và xuống đồng ruộng. Anh Vui đã cùng các ĐV trong chi bộ vận động bà con sản xuất đá chẻ đúng thời gian quy định, có dụng cụ che chắn, không vứt rác xuống cầu, cống để tránh gây ô nhiễm.

“Sau khi có dự án di dời làng nghề đá chẻ ra khỏi khu dân cư, mình đã vận động bà con giáo dân đăng ký, bốc lô để thuận tiện hơn trong việc kinh doanh và sản xuất. Những hộ có sản xuất lớn thì tiếp tục đăng ký vào làng đá, còn một số hộ làm thủ công thì vận động họ chuyển đổi nghề. Đối với bà con người công giáo, mình vận động họ tập trung xử lý đá tồn đọng còn lại và không nên lấy thêm đá về sản xuất để tránh làm ảnh hưởng đến tiến độ thi công công trình. Đặc biệt, sau khi có chủ trương làm đường DH2 từ xã Hòa Nhơn đi qua xã Hòa Sơn dài 9km, mình đã cùng các ĐV trong chi bộ triển khai vận động bà con kiểm định tài sản để áp giá đền bù, giải tỏa và bàn giao mặt bằng đúng tiến độ”, anh Vui chia sẻ.

Khi chúng tôi đến đây, nhiều hộ dân đã đồng thuận chủ trương di dời các cơ sở sản xuất đá chẻ vào làng nghề. Những hộ sản xuất nhỏ, làm nghề thủ công thì bắt đầu tìm cho mình một công việc mới để chuyển đổi ngành nghề; đồng thời kiểm kê tài sản để bàn giao mặt bằng cho việc chuẩn bị làm đường DH2. Sau khi con đường mới được mở rộng, người dân các thôn Phú Thượng, Phú Hạ, Xuân Phú sẽ có điều kiện chuyển sang kinh doanh buôn bán, nâng cao đời sống.

Ngoài thực hiện tốt nhiệm vụ cấp ủy giao, anh Vui còn làm tốt vai trò một tín đồ trong nhà thờ. Trong các dịp lễ lớn và lễ chủ nhật, anh thường xuyên tham gia đọc sách Thánh ở nhà thờ và phụ giúp các hoạt động của giáo xứ. Hiện giáo xứ Phú Thượng có khoảng 50-70 hộ là người Công giáo, chiếm 1/3 dân số của thôn. Anh Vui cùng các hộ giáo dân phát động phong trào thu gom vỏ chai, lon bia cho giáo xứ để gây quỹ giúp đỡ người nghèo. Bên cạnh đó, anh còn vận động con em giáo dân không chơi trò chơi điện tử trong quán internet để tập trung học hành.

6 năm trở lại đây, ba anh Vui (85 tuổi) bị gãy xương sống, dập tủy và nằm liệt người sau một tai nạn, anh phải dành nhiều thời gian để chăm sóc ba và một người cô (79 tuổi) bị mờ mắt. Dù bận rộn việc gia đình nhưng anh vẫn luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động, phong trào ở địa phương. “Do hoàn cảnh gia đình khó khăn nên mình xin nghỉ công tác ở Đài truyền thanh xã trước thời hạn. Thỉnh thoảng anh em có khó khăn gì trong công việc chuyên môn, mình vẫn luôn sẵn sàng giúp đỡ. Dù sao mình cũng có kinh nghiệm làm việc lâu năm trong nghề”, anh Vui chia sẻ.

Chia tay anh Vui giữa núi đồi yên bình cùng với âm phát ra từ loa của xã, chúng tôi mới cảm nhận hết những công lao thầm lặng của anh đối với cuộc sống bà con nơi đây và chợt nhớ lời ông Trần Vĩnh An, Bí thư Đảng ủy xã Hòa Sơn: “Trong thời gian dài công tác tại xã, anh Vui đã phát huy tốt vai trò của một người cán bộ và một ĐV tiên phong, gương mẫu trong các phong trào, hoạt động của địa phương, góp phần đưa chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước đến với những người Công giáo. Anh Vui thực sự là cầu nối giữa Đảng với giáo dân, gắn việc đời với việc đạo, sống “tốt đời, đẹp đạo”. Nhờ vậy, các giáo dân cùng tham gia với chính quyền triển khai thực hiện hiệu quả nhiều mô hình, phong trào, góp phần hoàn thành tốt các chỉ tiêu mà nghị quyết Đảng bộ xã đề ra”.

Lời kết

Thực tiễn cho thấy, trong quá trình xây dựng và phát triển thành phố Đà Nẵng, đặc biệt là sau khi trở thành thành phố trực thuộc Trung ương, những đóng góp của đồng bào các tôn giáo trên địa bàn thành phố vô cùng to lớn, trong đó bao gồm cả đối tượng đảng viên là người có đạo. Việc phát triển đảng viên là người có đạo không những giúp Đảng ta có thêm những nhân tố tích cực tham gia vận động các giáo dân đồng thuận ủng hộ các chủ trương, chính sách lớn của Đảng, Nhà nước và thành phố mà còn góp phần tăng cường sức chiến đấu của tổ chức Đảng tại nơi có giáo dân sinh sống. Những đảng viên này đã phát huy được vai trò hạt nhân của mình ở cơ sở khi tham gia tuyên truyền các chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, đồng thời tiếp thu, truyền đạt tâm tư, nguyện vọng, đề xuất của đồng bào giáo dân đến với Đảng và chính quyền. Từ đó, tạo được sự đồng thuận cao trong việc ủng hộ các chủ trương, chính sách và củng cố thêm niềm tin vào Đảng và Nhà nước.

Tuy nhiên, để Quy định số 123-QĐ/TW của Bộ Chính trị đi vào cuộc sống và thực sự là cánh cửa rộng mở cho những quần chúng ưu tú trong đồng bào có đạo phấn đấu vào Đảng, các cấp ủy Đảng ở địa phương cần quan tâm hơn nữa đến công tác bồi dưỡng, tạo nguồn phát triển đảng viên là người có đạo và xem đây là nhiệm vụ chính trị quan trọng của cấp ủy các cấp. Từ chủ trương đúng đắn này, các tổ chức cơ sở Đảng cần đề ra những giải pháp, cách làm linh hoạt và sáng tạo để vận dụng phù hợp với tình hình thực tiễn của mỗi đơn vị, địa phương mình.

Song song với việc đẩy mạnh tuyên truyền nâng cao nhận thức cho cán bộ, đảng viên về quan điểm, chính sách của Đảng và Nhà nước đối với công tác tôn giáo và công tác phát triển Đảng trong đồng bào có đạo, các cấp ủy cần tiếp tục tuyên truyền nâng cao nhận thức cho các chức sắc, chức việc và đồng bào có đạo hiểu rõ hơn các chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước về công tác phát triển đảng viên đối với đồng bào các tôn giáo. Sau khi kết nạp quần chúng ưu tú vào Đảng, các cấp ủy, chính quyền, Mặt trận và các hội, đoàn thể chính trị-xã hội cần tạo điều kiện thuận lợi để đảng viên là người có đạo sinh hoạt Đảng và sinh hoạt tôn giáo theo đúng pháp luật, hài hòa phận sự với Đảng, với đạo. Từ đó, không ngừng phát huy tốt vai trò tiên phong, gương mẫu của người đảng viên trong các phong trào, hoạt động ở địa phương, sống “tốt đời, đẹp đạo”, thực sự là tấm gương sáng cho bà con giáo dân noi theo.

Bài và ảnh: ĐOÀN LƯƠNG

Categorised in: